Thần mát xa

Truyện cười

Tèo tình cờ nhặt được một chiếc lọ rất đẹp khi đang đi dạo trên bãi biển.

Tèo tò mò nhặt chiếc lọ lên và khẽ xoa thì đột nhiên có một vị thần xuất hiện. Vị thần hỏi Tèo:

– Này chàng trai, trông cậu có vẻ mệt mỏi, cậu có muốn được mát xa không?

Tèo kinh ngạc lắc đầu đáp:

– Vâng, tôi thật sự rất mệt mỏi vì vừa bị đuổi việc. Tôi không cần mát xa, cái tôi muốn là một công việc mới lương cao.

Vị thần nhìn Tèo thở dài:

– Tôi không thể đáp ứng cái đó cho cậu được. Tôi chỉ có thể xoa bóp toàn thân giúp cậu thư giãn thôi.

Tèo ngạc nhiên:

– Sao kỳ vậy, không phải ông là thần Đèn sao?

Vị thần gãi đầu, cười đáp:

– Không phải, thần Đèn phải ở trong cây đèn chứ. Còn tôi ở trong lọ dầu mát xa cơ mà!

– !!!

Xem thêm:

Tăng tốc nhờ con bò

Truyện cười

Một người đàn ông hớt hơ hớt hải chạy đến hỏi người nông dân:

– Xin lỗi, ông có thể cho phép tôi đi băng qua cánh đồng của ông được chứ? Tôi phải bắt kịp chuyến xe lúc 8 giờ 30, mà bây giờ tôi đi vòng thì muộn mất.

Người nông dân hồ hởi trả lời:

– Ồ dĩ nhiên rồi, anh cứ đi qua thoải mái. Nếu may mắn đụng mặt con bò của tôi thì có khi anh bắt kịp chuyến xe 8 giờ 15 luôn ấy chứ.

– @@

Xem thêm:

[Ba Giai – Tú Xuất]: Chỗ rẽ đây phải không? 

Khi đến một quán nước ở gần địa phận hạt Gia Lâm, Ba Giai vào quán uống nước để tiếp tục lên đường. Lúc ấy, mặt trời đã xế trưa. Bà chủ quán bảo:
– Ông khách hãy nghỉ lại, chốc nữa lên đường.
Ba Giai hỏi lý do, bà chủ quán cho biết ở cách đây mấy không xa, có một cái cầu cây bắc qua một con kênh nhỏ, cứ giờ này là các cô gái trong làng rủ nhau ra tắm truồng cả lũ. Ba Giai biết vậy, cũng cứ từ giã. Khi ra khỏi quán, Ba Giai lấy khăn bịt mắt lại, giả làm người mù, & lấy một cây gậy. Ðến chỗ gần cầu, Ba Giai vừa đi vừa chống, bước bên này xiên bên kia. Mấy cô đang tắm truồng, nô giỡn dưới kênh, một cô bảo:
– Tội nghiệp ông già mù kia, không khéo qua cầu, ông ấy té xuống đây mất.

Nói rồi, cô ta để cái thân hình phốp pháp trắng nõn, trần như nhộng, đi lên nắm tay Ba Giai.
– Ông già đưa tay tôi dắt qua cầu, không té xuống kênh theo hà bá bây giờ.
– Cám ơn cô thương kẻ mù lòa tàn tật.
Nói đoạn, Ba Giai nắm lấy cổ tay cô để qua cầu. Khi tới đầu cầu bên kia, Ba Giai hỏi:
– Ðã tới chỗ rẽ chưa?
– Chưa, hãy còn ở trên cầu, chứ rẽ đâu mà rẽ.
Một lúc đến chỗ rẽ, cô gái nọ lên tiếng:
– Già ơi là già, chỗ rẽ đây nè!
Tức thì Ba Giai mở choàng mắt ra, tay cầm cây gậy chỉ ngay vào chỗ kín của cô nọ:
– Chỗ rẽ đây phải không? Nàó
Cô kia xấu hổ quá, giằng tay ra chạy, nhảy xuống kênh, la bai bải:
-Chúng bay ơi, cái ông già phải gió giả mù !…
Ðã thế, Ba Giai còn đứng trên bờ kênh gọi xuống:
-Xin cám ơn các cô đã dắt lão qua cầu!
– Thôi đi đi, đồ phải gió, chơi lỡm người ta còn ơn với nghĩa cái gì?…
Ba Giai đi rồi, câu chuyện ấy được đồn đại khắp nơi, & từ đó, trên dònh kênh nọ bóng dáng các cô tắm truồng cũng thưa dần.

Xem thêm:

– Truyện cười Ba Giai – Tú Xuất  P1

– Truyện cười Ba Giai – Tú Xuất P2

Khôn ra

Một lão nhà giàu đi dạo chợ quê xem có món hàng nào hời sẽ mua tích trữ.

Thấy một chú bé cứ nhai mãi mấy hột táo, bèn hỏi:

– Này nhóc, mày nhai mãi mấy hột táo ấy để làm gì?

– Thưa ông, để cho khôn người ra.

– Thế à? Bán cho tao vài hột được không?

– Thưa ông, mười đồng hai hột.

– Ðược, tiền đây.

Lão ta đưa luôn mười đồng và cầm hai hột táo bỏ ngay vào miệng nhai lấy nhai để. Nhai mãi, một lúc sau lão ta hỏi chú bé:

– Này nhóc! Tao nhai từ nãy đến giờ chả thấy khôn ra tí nào. Trong khi đó với mười đồng, tao có thể mua hàng rổ táo của những người khác.

– Ðấy! Ðấy! Ông khôn ra rồi đấy! – Chú bé đắc chí kêu lên.

Xem thêm: Truyện tiếu lâm Việt Nam hay nhất

Chống ra, chống vô

Có anh chồng kia rất ham ăn. Một hôm, hai vợ chồng đậu ghe ở gần bìa rừng, luộc một con gà cùng ăn.

Ăn được vài miếng, nghe chị vợ xởi lởi:

– Con gà béo quá, hén mình!

Chồng vừa nhồm nhoàm nhai vừa quay sang mắng vợ:

– Đang đậu gần rừng mà nói “béo, béo”, bộ hổng sợ cọp nó ra sao? Chống ghe ra!

Chị vợ lui cui lấy sào làm theo lời chồng. Còn anh chồng vẫn nghiến ngấu ăn, hết miếng này đến miếng khác.

Vừa ngồi xuống mâm, chị vợ nói:

– Tôi nói vậy có gì đâu mà mình nổi thầu lậu lên vậy?

Anh chồng quay sang nạt:

– Đang đậu giữa dòng mà nói “nổi thầu lậu”, bộ muốn dông gió cho chìm ghe phải không? Chống ghe vô!

Chị vợ không dám cãi, lại lúi húi chống ghe vô. Gặp nước chảy mạnh, toát mồ hôi chị mới đưa được ghe vào bờ.

Đến lúc chị quay vào mâm thì chỉ còn lại mấy cái xương gà. Anh chồng nói với vợ:

– Phải cẩn thận vậy mới chắc ăn!

***

[Ba Giai – Tú Xuất] – Tao bóp ngay đây cho mà coi

Ba Giai đến cô hàng chim ở cửa Bắc. Ba Giai ăn mặc lịch sự lắm, nên nhác thấy, cô hàng đã đon đả chào mời:
– Chim này béo lắm, còn non, mời ông khách mua đi !
Ba Giai thừa dịp tươi cười đáp:
– Chim à, nào bắt đưa đây một cặp, xem có béo không?
– Ai mà lại nói dối ông khách.
Vừa nói, cô hàng vừa bắt ra một cặp. Ba Giai sờ đôi chim, lại bảo:
– Cô bắt tôi cặp kia nữa !
Cô hàng chim lại bắt ra cặp nữa, hai tay cô nắm hai cặp chim, Ba Giai cứ sờ mó cặp chim mãi, rồi chê lên chê xuống, không hỏi giá cả gì cả, đã thế lại khoắng tay vào lồng, bắt thêm mấy cặp đưa cho cô hàng:
-Cô cầm giùm tôi thêm cặp này nữa !
Rồi Ba Giai lại sờ bóp cặp chim. Thấy thế cô hàng cả giận, nổi giọng đanh đá:
-Trả giá không trả, cứ bắt hết cặp này cặp nọ, mà nắn với bóp, hư cả chim người ta, muốn bóp thì về nhà mà bóp !…
Tức thì, Ba Giai nổi nóng lên:
– Tao nói cho mày hay, con phải gió, mày đừng có giở giọng chua ngoa, mày đã nói thế, thì tao chẳng cần phải về nhà mới bóp, mà bóp ngay đây cho mày coi.
Cô hàng định cất giọng chua ngoa, nhưng chưa kịp, Ba Giai đã đưa mạnh hai bàn tay vào hai gò ngực của cô mà bóp. Cô ả vì thình lình, lại bị hay tay mắc giữ mấy cặp chim, chả lẽ vất chim đi, nó bay mất, mà càng la hét, người ta càng đổ đến xem, thành ra bị Ba Giai chơi cho một vố nên thân ở trước đám đông trong chợ.
Cô ả tức quá, chỉ còn nói được một câu:
– Bữa nay, bà không tiếc mấy con chim, thì bà sẽ kẹp cho mày vỡ sọ ra …
Nhưng lúc cô ta bỏ được chim vào lồng, thì Ba Giai đã đi mất hút trong đám đông đời nào rồi.
Xem tiếp:

Văn Lang cả làng nói phét

Dân gian có câu “Văn Lang cả làng nói phét”, tức đã khẳng định cái hài của đất và người Văn Lang (Văn Lang – Huyện Tam Nông – Tỉnh Phú Thọ). Bắt nguồn từ quá trình lao động vất vả, cực nhọc “Dù ai đi ngược về xuôi/ Váy ngắn quá gối là người Văn Lang”, người dân Văn Lang tự sáng tác ra các cách nói khoác gây cười để tự tìm niềm vui và để có cái nhìn lạc quan hơn trong cuộc sống.
Truyện tiếu lâm sẽ giới thiệu đến bạn một số câu truyện “Nói phét” nổi tiếng của người Văn Lang.

1. Con lươn đồng
Nhà cụ Trạch nhờ con cháu đào lò ngâm tre. Các con cháu cụ ra tay đào gần một buổi sáng thì phát hiện được một cái hang có con lươn đang chui chạy. Mọi người mừng quýnh, nắm lấy đuôi con lươn mà kéo. Con lươn bị tóm cổ. Nó dài phải bằng cái đòn gánh, mà to thì chẳng kém bắp vế người lực điền. Con lươn bị tóm cổ và chết ngắc. Con cháu cụ Trạch khiêng về nhà làm thịt. Cả nhà hơn mười người đánh chén túy lúy chưa hết một nửa con, vì vậy mới có câu ca:

Văn Lang bắt được con lươn

Thịt mang nướng chả, còn xương đẽo cày

2. Ăn cá không phải dở mình

Hôm nay đi làm cỏ lúa, may thay em vồ được con cá rô, em giắt vội vào cạp váy, em mang nó về, em mời cụ đẻ em, bố chồng em và cả ông trẻ em đến nhắm rượu. Cả ba người nhắm hết hai chai bố, lại ăn uống no nê mà con cá vẫn không phải dở mình.

3. Con tôm càng

Trong một buổi chiều, anh nông dân nọ vớt chơi cũng được một bữa tôm cho cả nhà. Tôm thì con nào cũng vàng xộm, to kềnh.
Hết buổi làm đồng, về nhà chuẩn bị sắp bữa, sờ vào bếp, lửa đã tắt ngấm từ bao giờ. Anh nông dân chạy sang hàng xóm xin tý lửa, rồi lại bước thấp bước cao trở về nhà. Về đến cổng, chân nam đá chân chiêu, anh ngã bổ nhào, tay vồ phải con vật to như con vện. Nhưng chó sao chẳng cắn, chẳng kêu. Anh nhìn lại thì chính nó là con tôm càng, thế là một tay cầm đèn, một tay kéo con tôm.

Thật thà mà nói, anh trai cày cũng phải ráng sức mới kéo nổi con tôm kềnh từ đồng vào nhà.

4. Cua hay bò…

Ruộng nhà em hôm qua còn xanh mơn mởn thế mà sáng nay đã nát rũ thế này. Nhìn ruộng lúa mà đau đứt ruột, tưởng là bò phá.
Vớ được con bò ấy thì em cho một dùi, tìm mãi chẳng thấy bò mà chỉ thấy có cua. Con cua giơ cái càng ra cắp, em đành phải lấy cái thừng to buộc vào càng nó. Nó lôi em đi, em lôi lại, cái càng gãy khực. Chỉ một cái càng thôi mà giã ra nấu được một nồi mười canh đặc.

5. Cau nhà
Nhà tôi trồng được một cây cau. Buồng nó to lắm. To đến nỗi đếm nửa ngày không hết quả. Hôm vừa rồi nhân nhà có khách, tôi trèo lên lấy mấy quả nhưng chẳng may, leo vừa tới buồng thì trời nổi giông tố. Thế là cả người tôi bị văng ra khỏi cây. Nhưng cũng may, một tay túm được một quả cau, thế là mặc cho giông tố quay cuồng, người tôi quay tròn trên không. Giông tan, hoàn hồn rồi mà nhìn quả cau tôi vẫn cứ ngỡ là quả dừa.

6. Củ khoai sọ
Nương khoai nhà bác Bốc cây cao, củ to. Đến ngày thu hoạch, hai bà cháu gồng quang, sọt đi đào khoai. Cả nương khoai khóm nào cũng to. Hai bà cháu bổ nhát cuốc vào chỗ nào cũng thấy củ. Để khoai không bị sát, bà bảo cháu cuốc vầng rộng bằng cái nong đại. Cả hai bà cháu loay hoay đào cuốc đến hơn hai tiếng đồng hồ mới bênh được một khóm. Xung quanh củ cái chằng chịt những củ con. Riêng củ con cũng được một gánh nặng. Còn củ cái bổ tư cũng mỗi phần được một gánh, một khóm khoai đào sót cũng được đến răm gánh vì thế đến nay làng Văn Lang vẫn còn truyền nhau câu ca:

Văn Lang có một khóm khoai

Nhặt được hai gánh, thừa ba cái đầu.

Xem thêm các Truyện cười dân gian tại đây.

Truyện cười về “Con Thanh Tịnh”

Ngày xưa, có một ông quan huyện nọ muốn ăn thịt ếch, sai lính đi bắt về, nhưng lại không muốn dùng từ “ếch”, nghe không sang, nên bảo là đi bắt “con thanh tịnh”, ý nói sạch sẽ, không ăn dơ.

Những anh lính đều nghĩ nát óc mà không hiểu “con thanh tịnh” theo lời quan là con quái gì, gặp ai cũng hỏi nhưng đều thấy không đúng. Tới khi hỏi một nhà sư thì nhà sư trả lời:

– Ở trên đời này, chỉ có nhà tu hành chúng tôi là thanh tịnh thôi!

Lính nghe vậy thì mừng quá bắt ngay sư trói gô lại, lôi về để dưới nhà giam rồi vội vàng lên công đường thưa:

– Bẩm ông, con bắt được “con thanh tịnh” về rồi ạ.

Quan nghe vậy thì vui phải biết, vôi nóng lòng truyền lệnh :

– Thế thì chặt đầu lột da cho ta!

Sư nghe được thì hoảng hồn, sợ mất vía, lạy lục nói:

– Nhờ anh bẩm lên quan, hôm qua tôi có ăn mấy miếng thịt cầy, chẳng được thanh tịnh nữa, xin quan xét cho!

 

Xem thêm:

Truyện cười dân gian hay nhất năm 

Truyện cười chế phải có đầu có đuôi

Truyện cười có bán thuốc lào không hả?

Hội thi vẽ.

Năm nọ, 3 đối thủ, Mỹ, Việt Nam, và Trung Quốc đều lọt vào vòng chung kết thi vẽ quốc tế. Rút kinh nghiệm từ trước (Trạng Quỳnh vẽ rồng đất với TQ), phía Mỹ dặn nữ hoạ sỹ phải đề phòng anh chàng hoạ sỹ của VN. Họ lên phương án sẽ bắt chước hoạ sỹ VN để tránh bị chơi xỏ.

Ðến ngày thi, sau 3 tiếng trống, hoạ sỹ TQ cặm cụi vẽ được một con hổ rât oai phong. Ðến lượt anh chàng VN, chẳng nói chẳng rằng, tụt luôn quần, nhúng mông vào chậu màu rồi ngồi lên giấy vẽ. Nữ hoạ sỹ Mỹ thấy vậy, cũng bắt chước, tụt quần nhúng mông vào chậu màu và ngồi lên tờ giấy.

Ðến lúc công bố giải, thấy VN được nhất vì vẽ nhanh và đẹp, phía Mỹ bèn kiện :”Tại sao cũng vẽ giống nhau mà VN lại được nhất?”. Ban giám khảo trả lời: “Vì VN vẽ quả cà chua có cuống, còn phía Mỹ vẽ quả cà chua không cuống”. !!!!!!!!

 

Xem thêm: truyện cười hay nhất 2014 tại đây.

Cá ngựa.

Dân mê tín cho rằng khi đi cá ngựa, phải nghĩ ra một cái gì có liên quan đến số, nói ra một cách trung thực, lấy số đó đánh thì chắc thắng. Hai bà đi cá ngựa cũng làm cách ấy:

– Áo ngực chị số bao nhiêu?

– Số 3. Còn chị?

– Số 2. Vậy 2 cộng 3 là 5. Mình đánh con số 5. Quả nhiên con số 5 về nhất, hai bà trúng to.

Hai anh ngồi gần đó cũng bắt chước:

– Ðêm qua mày làm mấy phát?

– Ba! Còn mày?

– Bốn! Hơn mày một phát. Vậy là 7. Ta đánh con số 7.

Lần này con số 2 về nhất.

Hai anh chàng lầm bầm trong miệng. Phải chi mình nói thật thì đâu có thua!

 

Xem thêm: truyện cười hay nhất việt nam tại đây.

Đôi câu đối chọi.

Thầy đồ thường dạy học trò đã đối thì phải đối cho chọi mới hay. Một hôm, thầy ra một vế đối: “Thần nông giáo dân nghệ ngũ cốc” (Thần nông dạy dân trồng ngũ cốc).

Tất cả học trò đang ngơ ngác chưa biết đối thế nào. Thì anh học trò nọ đã gãi đầu gãi tai:

– Thưa thầy, chữ “thần” con xin đối với chữ “thánh” có chọi không ạ?

Thầy nói:

– Ðược lắm!

Anh ta lại hỏi:

– Chữ “nông”, con đối với “sâu”, có chọi không ạ?

Thầy nói:

– Ðược lắm!

Anh ta lại hỏi tiếp:

– Chữ “giáo” đối với “gươm”, “dân” đối với “vua” có chọi không ạ?

Thầy gật đầu:

– Ðược lắm, được lắm!

Anh ta lẩm nhẩm: “Nghệ” đối với “gừng”, “ngũ” đối với “tam”, “cốc” đối với “cò”.

Cuối cùng anh ta xin đọc:

– Bây giờ con xin đối ạ! “Thần nông giáo dân nghệ ngũ cốc” con xin đối là: “Thánh sâu gươm vua gừng tam cò”.

 

Xem thêm: trả theo nhan sắc.

 

Lưu Bị và Khổng Minh.

 

Một hôm Lưu Bị gọi Khổng Gia Cát Ngọa Long Lượng Minh (viết tắt là Khổng Minh) vào hầu và nói

Ta nghe nói khi xưa ngoài tài buôn nước bọt ngươi cũng là người trên thông thiên tai dưới tường địa lôi phải ko?

Khổng minh nghĩ thầm : mie, thông thiên văn tường địa lý ngu mà còn bày đặt chơi chữ..

KM : Dạ thần cũng biết chút ít về tướng số đại vương cần xem gì thì đưa tay đây..

LB : Ta có cần coi bói đâu chẳng là gần đây ta liên tục gặp ác mộng…

KM vội vàng bấm đốt tay xem giờ và nói : Đại vương mơ gì nói nhanh để thần còn chay ra báo lô ko hết giờ mất…

LB căm lắm nhưng vân kể : Gần đây ta liên tục mơ thấy ta ở trên bãi biển cạnh Tiểu kiểu, Đại kiều, Điêu thuyền tất cả đều ko có một mảnh vải che thân trên người…

KM : Lạy hồn, thế mà là ác mộng đại vương phải tu được 7 cái đức ( thất đức) mới gặp được ác mộng như thế, sướng thế còn khóc cái nỗi giề..

LB : nhưng trong mơ ta lại là Mi phu nhân mới nhục chứ….

KM xỉu……..

 

Xem thêm: Muốn ngắm cơ.

 

 

 

 

 

 

 

 

Có bán thuốc lào không hử?

Tư Ếch từ ngày biết hai câu thơ:

Trúc xinh trúc đứng hàng rào
Em xinh em hút thuốc lào… cũng xinh!

cho nên bị lên cơn ghiền sâu mắt đã hai hôm, mà đợi đến phiên chợ làng thì còn những một tuần nữa, nên bèn lân la vào ngõ cô gánh hàng xén:

– Cô mình có bán thuốc lào không hả?

– Không có bác ơi!

Qua hôm sau, chưa bảnh mắt, Tư Ếch lại ra ngõ ấy vừa ngáp lia lịa vừa hỏi:

– Cô mình có bán thuốc lào không?

Cô hàng xén mới mở hàng đang ế, phát cáu:

– Này, này… em bảo cho bác biết nhá, em chưa từng bán thuốc lào, em không có bán thuốc lào, và em sẽ không bao giờ bán cái ngữ thuốc lào! Bác còn dấm dớ hỏi nữa là em búa cho bác mấy búa đấy…!

Qua tờ mờ sáng hôm sau nữa, đang lúi húi dọn hàng ra thì cô hàng xén đã thấy Tư Ếch lò dò đến:

– Này, cô mình có bán búa không hử?

Cô hàng xén chưng hửng:

– Làm gì có búa mà bán!? Rõ chán cái bác này!…

Tư Ếch mừng ra mặt:

– Thế… có bán thuốc lào không hử!?

Truyện này do bạn [email protected] gởi đến Xitrum.net

Tri kỷ

Một ông quan võ tính thích thơ nôm. Ở bên cạnh nhà, có một anh chỉ khéo tán ăn. Hễ làm được một bài thơ nào, ông quan võ thường gọi anh ta sang đọc cho nghe, anh ta tán tụng khen hay. Thế là lại cho ăn uống. Một hôm, quan cho gọi anh ta sang chơi. Lúc ngồi ăn nói:

– Tôi mới làm được một cái chuồng chim ở sau vườn, nhân nghĩ được một bài tứ tuyệt, đọc bác nghe xem có được không?

– Dạ, xin ngài cứ đọc.

Ông quan võ vừa gật gù vừa ngâm:

Bốn cột chênh vênh đứng giữa trời,
Ðứa thì bay bổng đứa bay khơi.
Ngày sau nó đẻ ra con cháu
Nướng chả băm viên, đánh chén chơi.

Anh kia nức nở khen:

– Hay lắm, xin ngài đọc lại từng câu cho được thưởng thức hết cái hay của bài thơ.

Quan đọc lại:

Bốn cột chênh vênh đứng giữa trời

Anh kia tán:

– Hay! Tôi nghiệm như câu này, có lẽ ngài sẽ làm đến quan tứ trụ triều đình.

Quan lại đọc:

Ðứa thì bay bổng đứa bay khơi

Anh kia tán:

– Ngài còn thăng quan chưa biết đến đâu!

Quan đọc đến câu:

Ngày sau nó đẻ ra con cháu

Anh kia tán:

– Hay tuyệt! Con cháu ngài còn là vô số.

Quan tiếp :

Nướng chả băm viên đánh chén chơi!

Anh kia ngập ngừng rồi lại khen:

– Hay quá! Cảnh ngài về sau tha hồ mà phong lưu, phú quí.

Ông quan võ, mũi nở bằng cái thúng, đắc chí, rung đùi, rót rượu mời anh kia và bảo:

– Thơ tôi được cái tự nhiên. Bây giờ nhân có thi hứng, tôi làm thử một bài tức cảnh nữa, anh nghe xem thế nào nhé!

– Bẩm thế thì hân hạnh quá!

Quan nhìn chung quanh, trông thấy con chó, làm luôn bài thơ rằng:

Chẳng phải voi, chẳng phải trâu,
Ấy là con chó cắn gâu gâu.
Khi ngủ với nhau thì phải đứng,
Cả đời không ăn một miếng trầu.

Anh kia gật gù khen hay. Hai người mời nhau uống trà tàu, rồi anh kia cũng xin họa một bài:

Quanh quanh đằng đít lại đằng đầu,
Hễ thấy ai vào cắn gâu gâu
Ăn hết của thơm cùng của thối
Trăm năm chẳng được chén trà tàu.

Đừng run

Bà góa phụ trẻ bảo con gái: “Này con gái, con lên nhà trên chào người ta đi. Người ta là Việt kiều Mỹ mới về thăm quê và muốn… biết mặt con”.

– Mẹ ơi, “ổng” đẹp trai và sang trọng ghê! Con… con run quá hà!

– Có gì mà run. Trước sau gì thì người ta cũng sẽ là… bố của con.

– !!!!!

 

xem thêm truyn tiếu lâm tiếng anh

Bệnh LMLM

– Đố cậu, người ta viết: “LM LM” là viết tắt của bệnh gì?

– Lở mồm, long móng.

– Trật lất!

– Vậy bệnh gì?

– Lòi mông, lé mắt!

– Bệnh gì lạ thế?

– Bệnh này phổ biến lắm, cậu cứ ra đường sẽ thất ngay.

– ???

– Cậu quan sát tệ vậy! Thì những cô gái ăn mặc hở hang đến “lòi mông”, để cánh mày râu “lé mắt” nhìn chớ sao!

– À há (!!!)

 

xem thêm truyện tiếu lâm bậy bạ

1 2 3 8