Tào Tháo gọi điện tống Hùng Vương,
Thái Tổ ra tay giúp Đại Việt.

Vào thời Hùng Vương thứ 19, trong một buổi sáng bình thường như mọi buổi sáng bình thường khác, Hùng Vương ngồi nhậu thịt chó trong triều với các hoàng tử, hoàng thân (!!?).Trong khi đang khề khà vui vẻ, chén chú chén anh thì bỗng một tên quân canh chạy vào bẩm báo:

_”Dạ, thưa đại ca, đại ca có điện thoại ạ!”

Vua Hùng cất giọng lè nhè say rượu:

_”Của ai?”

_”Dạ, của tổng thống Mỹ ạ!”

_”Chuyện vớ vẩn, để sau đi!(???)”

Rồi khoát tay sai quân lính vác tên ấy ra ngoài chém cả ba họ(Dã man thật!!!). Một lát sau lại có tên khác chạy vào:

_”Dạ đại ca, lại có điện thoại ạ!”

Bị phá đám liên tục, vua Hùng bực mình, gắt:

_”Thằng nào!?”

_”Dạ, bạn học của đại ca, “thằng” Tào A Man ạh!”

_”Đưa đây! Đưa đây!”

Vua Hùng nghe vậy liền vội vàng thưởng lớn cho tên quân canh, phong hắn làm phò mã, rồi chụp lấy điện thoại, nét mặt bỗng vui tươi, hớn hở:

_”A thằng láu cá! Lâu quá không gặp nhỉ! Sao mày biết số “phôn” di động của tao?”

Đầu dây bên kia trả lời:

_”Của thằng Lưu Bị cho tao, nó hiện đang làm Thục Vương kiêm giám đốc Tổng đài 108 mà!”

Vua Hùng thốt:

_”Wa, tao tưởng chỉ có mình tao đủ tài năng làm vua chứ, không ngờ cái thằng đội sổ 5 năm liền ấy lại ghê gớm như vậy!”

Đầu dây bên kia lại tiếp:

_”Hừ, tao cũng làm vua đây, Ngụy Vương đó nha, còn thằng Tôn Kiên đi ăn xin ở Giang Đông, không hiểu nó làm cái chết tiệt gì mà leo lên được chức Ngô Vương!!!Bó tay.”

_”Tốt quá, cả bốn đứa mình đều được làm đế làm vương, quá hay rồi. Bữa nào ra quán thịt rừng nhậu một bữa đi, tao bao!”

Giọng bên kia buồn bã:

_”Thôi tao chẳng còn tâm trí để ăn để uống đâu, nước tao với nước của 2 thằng ngốc kia sắp “đi” tới nơi rồi!”

Vua Hùng ngạc nhiên:

_”Why?What?Where?When?How?Who….”

A Man kể lể:

_”Hôm bữa đó, tao với 2 thằng kia xem TV dự đoán World Cup, trúng được 3 vé đi Đức xem đá banh. Tới nơi coi được trận Đức-Ý, thằng cha tổng thống Mỹ ngồi kế bên bắt Ý thắng, tụi tao cười chả ngu, bắt tất cả vào Đức…Thế rồi…”

Vua Hùng ôm bụng cười ngặt nghẽo:

_”Ha ha ha!Thua chớ gì, trận đó tao lột sạch của thằng Lý Thái Tổ mà, nó bây giờ về quê cày ruộng rồi!”

_”Đừng có chọc tao”-Giọng A Man hầm hầm-”Tao với 2 thằng kia lỡ kí vào văn tự bán nước rồi, không biết làm sao đây…”

Hùng Vương an ủi:

_”Nếu vậy tụi mày qua nước tao mà sống, tao sẽ cấp cho tụi mày căn nhà mặt tiền ở thành phố.”

A Man nói:

_”Nước mày bé choắt, ở vừa chật chội, vừa nóng nực, ở lâu dễ bị khùng lắm!”

Bị chê, Vua Hùng nổi điên:

_”Mất nước tới nơi rồi mà còn kén cá chọn canh, đã vậy thì ông cóc cho ở nữa!”

A Man dịu giọng:

_”Thôi, đừng nóng người anh em, tao được biết tụi tao vẫn còn có cơ hội giữ lại nước mình nếu như…”

_”Nếu như gì?”

_”…nếu như nước mày chịu làm thuộc địa của Mỹ!”-A Man nói dứt câu.

Hùng Vương thốt lên:

_”You điên ah?”

_”Điên cái đầu mày, nghe cho rõ đây, thằng cha Bush đã thèm khát đất nước mày lâu rồi, tao cũng cóc hiểu tại sao chả thích nước mày như thế, nhưng chả giao hẹn cho tụi tao trong vòng 20 chục năm phải giao nộp nước bọn mày cho chả, không thôi tụi tao sẽ mất đi quê hương yêu vấu, thông cảm cho bọn tao nha. Hẹn cho mày 1 tháng phải làm xong yêu cầu, không thôi bọn tao cắt tai xẻo mũi đấy! Thôi, tao cúp máy đây, gặp lại sau, điện thoại quốc tế tốn tiền lắm!…<Cụp>…!”

Hùng Vương nghe hết đã lâu mà vẫn bàng hoàng, lát sau ông bỗng bật dậy, thét bảo bọn cung nữ dọn lại triều đường rồi, chạy vù về phòng thay bộ vest mới mua rồi phóng vọt trở lại.

_”Tất cả lên triều ngay!!!!”

Vua cầm loa điện gào lớn. Các đại thần nghe thấy đều lục tục thi hành. Nhưng không ít người phàn nàn:

_”Có trận bóng đang coi dở tức thật, thằng khốn này sao hôm nay bỗng chăm thế!”(???Quá hỗn láo???)

_”Mọi người tập hợp!!!”

Vua gào lên lần cuối rồi quay vào trong triều, tọa lạc lên cái ghế salông made in Vietnam ở giữa, sau đó bắt đầu buổi họp.

_”Thưa các bác, tôi muốn nói với các bác một chuyện…”

Bỗng đâu đó có tiếng nói vọng lên:

_”Có chiện gì thì nói lẹ lẹ lên đi, sắp qua hiệp 2 rồi!”

Vua Hùng trấn an:

_”Được rồi, được rồi, tôi nói…”

Rồi thuật lại mọi chuyện khi nãy mình nói với Tào Tháo (Tức A Man). Các đại thần ra vẻ chăm chú nghe (Nhưng thực chất là buồn ngủ đến sái cổ vì coi WC nhiều quá!). Bỗng bất ngờ vua hỏi:

_”Tôi nói đồng bào nghe có dzõ không?”

Ngay tức khắc, một dàn “hòa ca” vang lên:

_”Tất nhiên là khôôôôôôôôôôôông!!!!”

Vua tím mặt lại, nhưng vẫn biết kiềm chế để khỏi gây ra một cuộc xô xát theo kiểu “ba đánh một không chết cũng die” (!!!). Rồi năn nỉ các đại thần cố nghe, ai nghe hết sẽ được 1 vé đi Đức xem trận chung kết. Nghe vậy, các đại thần hớn hở:

_”Được, bệ hạ cứ nói lại đi, chúng thần sẽ nghe!”

Vua tằng hắng rồi cất giọng trầm ấm, nhẹ nhàng như kể chuyện cổ tích, một lúc sau vua hỏi lớn, giọng hùng hồn:

_”Vậy theo các bác chúng ta nên HÒA hay nên ĐÁNH?”

Lập tức, các đại thần nhao nhao:

_”Đánh sao lại mà đánh! Hòa! Hoà!”

_”Đánh!”-Vua phản bác.

_”Hoà”-Các đại thần cũng không vừa.

_”Đánh!”

_”Hoà!”

Vua tức muốn hộc máu, lần này thì không cách nào kềm chế được nữa, vua lật bàn rồi hét lên:

_”Tụi mày muốn gây sự với tao đấy ah!”

_”Ừ đấy, bọn ông thách mày đấy!”

Vua xắn tay áo lên rồi nhảy phóc xuống giữa triều đẹp như Thành Long:

_”Tất cả vô hết đi, ông chấp cả bọn đấy!”

Các đại thần nhìn nhau rồi gật đầu. Ai nấy không một lời xúm lại Hùng Vương. Vua Hùng quả xứng là anh hùng, mặc dù chẳng biết tí võ nghệ gì cũng “tả xung hữu đột như giữa chốn không người”, cuối cùng “cái ác cũng chiến thắng”, vua bị đá đít nằm chèo queo giữa sân (!!!). Đau quá, vua hăm doạ:

_”Đợi đấy, chúng mày nhớ là chúng mày đã đánh đấy ông đấy nhá. Ui da!”

Rồi lếch thếch cút thằng ra khỏi sân. Lẩm bẩm:

_”Cóc cần bọn quan văn vô tích sự ấy nữa, ta sẽ viết chiếu cầu hiền rồi photocopy ra dán.”

Vua sực nhớ ra tài năng Tin học mình chỉ thuộc hạng “gà”, tức là chỉ biết khởi động và tắt máy thôi. Vì vậy vua nghĩ ngay tới 1 người, đó là Lý Thái Tổ-nạn nhân tội nghiệp của vua-người có được bằng A Word. Nghĩ tới đó, vua bèn lấy xe lu phóng thẳng đến nhà Lý Thái Tổ. Họ Lý rất giận vua nên ko chịu làm, vua phải tới đi tới lại 2 lần, đến lần thứ 3 vua tới đem theo rất nhiều vàng bạc và sổ đỏ 1 căn Villa hạng nhất trên Đà Lạt thì lúc này Lý mới “động lòng” ,đồng ý giúp vua, giúp nước. Lý nói:

_”Bệ hạ cứ yên tâm, ba ngày sau tới lấy sẽ có ngay.”

Ba ngày sau đúng hẹn, vua Hùng tới, Lý đưa tờ giấy chỉ vỏn vẹn có mấy chữ:

_”Cần tuyển nhân tài, giá cả thỏa thuận, yêu cầu: 4 tuổi trở lên.” Hết.

Vua Hùng hài lòng khi thấy Lý làm việc đàng hoàng và mẫn cán như vậy, bèn phong lên làm Thừa tướng (Chức quan cao nhất mà tùy tiện cho như vậy thì đúng là bó tay thật!!?). Vua cười, nói với Lý:

_”Ngay hôm nay ta sẽ đi photo, ta không tin nước Việt mình không có nhân tài!”

Hồi 2:
Tuyển nhân tài, Hùng Vương thiệt mạng,
Vì mất ngủ, Thái Tổ từ trần.

Lại nói về việc Hùng Vương ban chiếu cầu hiền. Mặc dù đã photocopy ra dán khắp hang cùng ngõ hẻm, cộng thêm với sự trợ giúp không mệt mỏi của đội ngũ Khoan cắt bê tông, thậm chí còn đăng tải lên báo chí và Internet nhưng vẫn không thể tránh khỏi thực tế đáng buồn.

_”Bệ hạ ơi, thần mỏi quá rồi!”-Lý Thái Tổ vươn vai đứng dậy khỏi chiếc ghế nhựa, đấm lưng thùm thụp.

_”Ráng chút đi khanh ơi, trẫm xin khanh đấy!”-Vua Hùng năn nỉ,giọng rất tội nghiệp.

Lý nhăn mặt:

_”Ngồi từ sáng đến trưa trờ trưa trật rồi mà chẳng thấy thằng ma nào tới, thần nghĩ keo này bệ hạ thất bại thảm hại rồi, thôi chúng mình đầu hàng quách đi cho xong chuyện!”

Vua Hùng ôm đầu tuyệt vọng nhìn Lý sắp xếp lại bàn ghế chuẩn bị đi về thì bỗng nghe có tiếng vó ngựa lộc cộc phóng tới.

_”Hây!”

Một tráng sĩ oai phong lẫm liệt, mày râu nhẵn nhụi, bụ bẫm, mặc tã giấy Huggies, cưỡi trên một con ngựa rô bốt chạy bằng pin rầm rập phóng tới trước mặt vua Hùng. Tráng sĩ quên bóp thắng nên con ngựa cứ thế mà…lao tới, dẫm lên vua Hùng một phát, đạp cho Thái Tổ một cái, bàn ghế đổ nháo nhào.

_”Mày…là…thằng…nào!”

Vua Hùng thều thào. Nhưng do tuổi già sức yếu nên chỉ nói được có thế, sau đó ông hấp hối rồi…qua đời, phó thác cơ đồ của mình vào tay Lý Thái Tổ thừa tướng. Thái Tổ do còn trẻ, sức khỏe sung mãn nên chỉ bị…thương nặng. Sau một hồi được Ngự y đem Thuốc chuột tới bồi bổ (!!!), Lý đã dần dần hồi tỉnh. Phủi bụi trên bộ quần áo rách như xơ mít, chỉnh đốn lại mũ nón cho ngay ngắn, dựng lại bàn ghế, Lý đàng hoàng ngồi xuống, oai phong lẫm liệt. Sẵn cây thước kẻ, Lý đập cái “bốp” lên bàn rồi sẵng giọng:

_”Người đứng dưới kia là ai, sao thấy bản quan ngồi đây mà không Hê lô!”

Tráng sĩ khoanh tay lễ phép thưa:

_”Dạ, con là Thánh Gióng, thuộc Khu đô thị mới Phù Đổng, theo chiếu cầu hiền của vua Hùng đến đây xin được làm thuê ạ!”

Lý đập bàn cái “bốp” lần nữa:

_”Láo! Ngươi rõ ràng đến đây hành thích! Nhìn cái đống dưới chân ta kìa, còn già mồm nữa ah!”

Tráng sĩ bị mắng liền phản ứng lại bằng cách…khóc nhè:

_”Hu hu, chú làm con sợ quá à, con về con méc má! Má thuê xã hội đen chém chú làm ba khúc luôn!”

Lý thấy tráng sĩ khóc ầm ĩ như vậy sợ hàng xóm qua mắng vốn lại nghe nói tráng sĩ có bà má “giang hồ” như vậy, bèn sai người hầu mau mau chạy đi mua cho tráng sĩ cây kẹo mút hương dâu về dỗ. Tráng sĩ được kẹo liền nín khóc, ngoan ngoãn đứng mút. Xong đâu đấy, Lý liền an ủi:

_”Thôi thôi, đừng khóc nữa, tội hành thích vua ta bỏ qua cho đấy, chuyện nhỏ như con thỏ ấy mà, có đáng gì đâu, con đừng méc má nha, tội chú(???).Bây giờ cho ta hỏi tiếp nhé, con mấy tuổi rồi?”

Thánh Gióng cười toe toét:

_”Dạ, con được 3 tuổi ạ!”

Lý đập bàn cái “Rầm”:

_”Thằng nhóc mù chữ! Không thấy ta viết chỉ nhận trẻ em từ 4 tuổi trở lên à! Cút! Cút ngay! Quân bay đâu quẳng ta…à quên…quẳng nó ra ngoài!”

Mệnh lệnh được thì hành ngay lập tức, người anh hùng và món đồ chơi của anh bị bỏ vô bịch rác và vất đi không thương tiếc. Nhưng Lý như sực nhớ, liền sai người mua thêm bịch kẹo mút rồi chở tráng sĩ về tận nhà, nhỡ nó về mách mẹ thuê Xã hội đen là toi cái thân ròm này!

Lý thở dài:

_”Mới sáng sớm mở hàng mà gặp hạn rồi, xui thế khồng biết! Đúng là số chó mực mà.”

Ngồi chờ thêm 1 lúc nữa lại có thêm người mới. Người này “vai năm thước rộng, thân mười tấc cao”, tóc xịt keo dựng đứng, nhuộm vàng khè, mỗi bước đi quanh người phát ra một luồng hào quang. Lý nhổm dậy trông, ngạc nhiên khi thấy một con người thần thánh như vậy, nhưng nhìn kỹ hóa ra đó là đèn của cái xe rác bên kia đường chiếu vào.(!!?)Người ấy lên tiếng:

_”Tại hạ có name là Thạch Sùng…nhầm…Thạch Sanh, đến đây xin một chân oshin ạ!”

_”Ngươi có Ability gì?”-Thấy đối phương xài ngoại ngữ nên Lý cũng bắt chước.

Thạch Sanh khoe:

_”Chằng giấu gì ngài, tại hạ bắn dây thun tài nhất xóm đấy, có lần tại hạ bắn chết ngắc một con thằn lằn cách mình những 10 centimet cơ mà!”(!!!)

Lý hài lòng, bật 1 ngón tay cái lên:

_”Giỏi! Nếu trúng tuyển ta sẽ cho ngươi làm thương binh…quên…cung binh!”

Được khen, Thạch Sanh câng mặt, “nổ”:

_”Thế giờ có chịu mướn tại hạ chưa, nói cho ngày biết là nhiều công ty nước ngoài đã nhờ tại hạ hợp tác mà tại hạ đã từ chối đấy, ngài may lắm đấy!”

_”Mấy công ty đó kinh doanh gì?”-Lý hỏi.

_”Da, buôn…người ạ.”

_”Tốt, nhưng chưa được, còn làm xong 1 thủ tục nữa ngươi mới chính thức là nhân viên mới ở đây?”-Lý nói.

_”Cái gì?”

_”How old are you?”

_”I’m 3 tuổi 364 ngày years old. Tomorrow là birthday của tại hạ!”

_”Thế thì mai quay lại đăng ký, chưa đủ 4 tuổi mà cứ khoác lác!”-Lý bực bội, thét gia nhân cho Thạch Sanh một suất ra về giống như Thánh Gióng.Rồi bỏ ra ngoài chat một lúc, tối mịt quay về, thấy thêm 1 người xin đăng ký. Lý Thái Tổ bỏ vào nhà ăn cơm, xem phim cuối tuần xong rồi mới trở ra. Thấy người này hình dạng cổ quái, Lý không ưa lắm nhưng vẫn “thăm hỏi”:

_”Mày là ai? Đêm hôm khuya khuắt đến đây làm gì?”

Người đó nói:

_”Tui là Sọ Dừa, đến đây xin đăng ký làm thuê, ông biết rồi còn hỏi!”

Lý cười cười:

_”Tên gì quái vậy? Mà có khả năng gì kể tao nghe coi mậy, sáng giờ làm việc vất vả quá, nói lẹ lẹ để tao còn sleep!”

Sọ Dừa huênh hoang:

_”Tui tuy là quái thai nhưng biết chăn cọp, chăn voi, đánh bài, uống rượu mạnh, đua xe…chừng đó đủ chưa?”

_”Thế mày mấy tuổi rồi?”-Lý hỏi, giọng trịch thượng.

_”2 năm nữa tui được…4 tuổi!”-Dừa thật thà.

_”Biến ngay! Làm mất thời gian của tao!”

Lý gào to, rồi vác chổi chà rượt Sọ Dừa chạy cong đuôi. Sau khi cho Dừa 1 đập bay xuống mương mới hầm hầm vác chổi đi về. Nhưng do lúc chat uống quá nhiều Bò Húc nên tối hôm đó Lý “một canh, hai canh, lại ba canh-trằn trọc băn khoăn giấc chẳng thành”, đành ngồi dậy bật phim ma coi. Sáng ra mặt mày sưng húp, mắt thâm quầng, năng suất làm việc giảm đáng kể, bằng chứng là việc tuyển người có vấn đề trầm trọng ,”nhân tài” 1, 2 tuổi đến xin việc liên tục mà vẫn được tuyển vào, thậm chí cả trẻ sơ sinh cũng bò đến xin giúp nước(Ặc! Nước Đại Việt toàn con nít, còn thanh niên trai tráng trốn đi đâu hết rồi???). “Thành tích” duy nhất đáng kể là việc Siêu sao bắn thun Thạch Sanh chấp nhận “hạ mình” quay trở lại đăng ký và được nhận. Đâu vào đấy, Lý nói với Thạch Sanh-người “già” nhất:

_”Sanh, có việc gì thắc mắc ngươi cứ question với đại tướng quân Trần Hưng Đạo, ta buồn sleep quá rồi. Ít ra ta cũng không phụ lòng Hùng Vương, tuyển được cả ối nhân tài!”

Nói rồi cơn buồn ngủ ập đến, Lý ngã lăn xuống đất, không may Thạch Sanh có tính thù vặt, chuyện hôm qua Sanh để bụng, cả đêm mưu tính cách rửa hận. Biết Lý mất ngủ, Sanh bèn nhanh trí lúc Lý không để ý…kê hòn đá sau ghế của Lý. Lý không hề hay biết thế là “đầu đập vào đá, máu tuôn ra”. Lý cũng chết tốt, đi theo Hùng Vương cho có bạn có bè luôn! Thế nên mới nói:

“Con người càng lúc càng đông,
Lý Thông thì ít, Thạch Sanh thì nhiều!”

Hồi 3:
Gia Cát Lượng 3 lần cầu Lưu Bị,
Tư Mã Ý hỏng thi về phe Tào.

Tạm gác về chuyện Đại Việt, ta quay trở lại Trung Hoa cổ đại, lúc này cũng đang rục rịch chuẩn bị cuộc chiến xâm lược. Cả 3 vị Đại Ma Vương của 3 Khu Tự Trị:Ngụy-Thục-Ngô cũng bắt chước nước Đại Việt, quảng cáo về đất nước mình trên khắp các phương tiện thông tin đại chúng, ngoài mục đích chiêu mộ nhân tài ra còn để thu hút khách du lịch nhằm kiếm thêm chút ngoại tệ phục vụ chiến tranh.

Tất cả những việc đó đều không qua mắt được anh chàng sinh viên nghèo Gia Cát Lượng hay còn có nickname là Khủng Long tiên sinh, vốn muốn tìm đất dụng võ sau nhiều năm lang thang xin việc. Để lựa chọn giữa 3 nước Ngụy-Thục-Ngô thì rất là khó: nước Thục có nền công nghiệp Game Online phát triển nhất hành tinh, nước Ngụy thì đứng đầu thế giới về Casino và các quán nhậu, nước Ngô thì lại có vô số mỹ nhân từng lọt vào danh sách 100 người phụ nữ quyến rũ nhất do Hollywood bình chọn.

Gia Cát Lượng giữa lúc vô cùng bối rối bèn nghĩ ra một giải pháp. Dốc hết số tiền đi đường ra, chàng tấp vào…lề đường xem bói. Bà thầy bói bảo:

_”Số anh sau này rất khổ, năm 30 tuổi phải ra sa trường đánh lộn, năm 40 tuổi bị cháy nhà phải ra ngoài đường ở, năm 54 tuổi bị mắc căn bệnh thế kỷ rồi mất ngay trong doanh trại…”

Gia Cát Lượng xua tay:

_”Thôi, thôi, cái đó tui biết rồi, chỉ hỏi bà nên xin việc ở nước nào là tốt nhất?”

Bà thầy bói nhìn Gia Cát Lượng hồi lâu rồi nói:

_”The United States of America.”

Gia Cát Lượng nhăn mặt:

_”Bà nghĩ cái thân ròm này có thể đạp xe đạp đi tới đó nổi sao? Trong phạm vi Cộng hòa dân chủ Trung Hoa thôi!”

_”Nãy giờ cậu hỏi đủ rồi, bây giờ nếu muốn biết thì xì thêm tiền ra đây!”-Bà già nói.

Lượng shock.Toàn bộ số tiền đi đường Lượng đã đưa hết cho bả rồi, chẳng lẽ bây giờ phải đi cầm bộ quần áo sao, ở trần ở truồng đi nhong nhong ngoài phố con nít nó thấy nó chọc cho hết dám ra đường luôn chớ giỡn! Nghĩ tới đó, Gia Cát Lượng “ruột đau như cắt, nước mắt đầm đìa” khi thấy nướng mất một số tiền quá lãng nhách, đứng lên từ biệt bà già rồi cất bước ra đi. Dựa vào giác quan thứ sáu của mình, Gia Cát Lượng đánh hơi thấy mùi tiền ở phía Tây tức nước Thục. Vì vậy chàng đã không do dự nữa mà quyết định chọn Thục làm nơi cắm dùi.

Sau khi vượt qua 3 mét đường rừng đầy gian lao và nguy hiểm, với vô số thú dữ và cạm bẫy, cùng 9 hải lý đường chuột chạy, Gia Cát Lượng đã tới được thủ đô Thành Đô. Việc đầu tiên anh nghĩ là phải đến nhà Lưu Bị-Quốc vương đang tại chức của Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Tây Thục. Sau 5 lần đi lạc và 3 lần bị bắt cóc, Lượng đã đến được sào huyệt của Bị. Đó là 1 căn nhà nhỏ đơn sơ làm bằng vàng khối, ở cánh cửa có dát thêm một lớp bạc thật lộng lẫy, xung quanh nhà có vô khối kỳ hoa dị thảo như cây tùng, cây bách, cây bao báp, cây chổi, cây cột điện… Gia Cát Lượng thầm nghĩ:

_”Một vị vua quyền cao vọng trọng như vậy mà ở trong căn nhà nhỏ bé đơn giản thế này thì hẳn là một minh quân, thật may ta không chọn lầm chủ.”

Rồi lấy tay bắc làm loa kêu lên:

_”Bớ Lưu Bị, ra đây tao có việc muốn bẩm!”(!!!).

Ở trong nhà có tiếng vọng ra:

_”Tao không có nhà đâu, đừng gọi vô ích!”(???)

Gia Cát Lượng gào lên một hồi nữa mà không thấy hồi âm bèn lủi thủi quay lưng bỏ đi. Tiền lộ phí đã hết sạch, Lượng bèn muối mặt đi làm Cái Bang để kiếm thêm money ăn cơm hộp. Ngày hôm sau Lượng tới, thì được người hàng xóm nói là:

_”Lưu Bị có dặn tui là ổng đi trốn, đừng nói cho ai biết!”(???)

Lại một lần nữa Lượng quay gót bước đi. Đến ngày thứ 3 quay lại thì cửa nhà vẫn đóng im ỉm, chỉ thấy có một thằng nhỏ đang ngồi bắn bi trước sân. Đoán đây là “son of Liu Bei”, Lượng cố rặn ra một nụ cười:

_”Chào cháu bé, cho chú hỏi, bố Bị của cháu có ở nhà không?”

Thằng nhỏ ngơ ngác nhìn Lượng:

_”Chú là ai? Bố cháu bảo không được nói chiện zới người lạ.”

Lượng vẫn ôn tồn:

_”Chú là…ăn xin, là người của công chúng, lạ đâu mà lạ!”

Thằng nhỏ vẫn không chịu:

_”Bố cháu bảo, nói chiện zới người lạ là NGU!”

Lượng tức lắm nên lỡ mồm:

_”Có bố cháu NGU thì có!”

Không ngờ thằng nhỏ đưa tay lên miệng “suỵt” liên tục, lấm la lấm lét nhìn xung quanh rồi thì thầm:

_”Bố cháu NGU thì chú nói nhỏ nhỏ thôi, lỡ người ta nghe người ta chửi bố cháu thì sao!”

Thấy thằng nhỏ vẫn không chịu trả lời cho mình, Lượng “máu” lên:

_”Bây giờ bố mày hỏi mày câu chót, mày có chịu trả lời cho bố mày không nào!”

Thằng nhỏ cũng không vừa:

_”Ứ, ừ, đếch cho!”

Lượng giận quá, bèn túm lấy câu chổi dựng sát bên đét điên cuồng vào mông thằng nhỏ, không ngờ nó “nhỏ mà có võ”, Lượng bị nó giựt lại cây chổi, rượt chạy chí chết khắp Thành Đô. Chẳng may bị vấp té, Lượng kinh hoàng nhìn thằng nhỏ giơ chổi lên. Bỗng nhiên, có tiếng quát:

_”Thiện, bỏ cây xuống! Có muốn tao kêu công an phường không!”

Thằng Thiện nghe thấy tiếng quát, chần chừ 1 chút nhưng cũng nghe lời, đét 1 phát vào mông Lượng rồi quăng chổi chạy đi chơi. Lượng đau quá giẫy đành đạch, vị ân nhân đến đá cho vài phát rồi đỡ dậy.

_”Xin cám ơn người ân nhân, chẳng hay tên họ, quý danh là cái gì ạ?”-Lượng vái hai vái.

_”À, tao là Chiêu Liệt Hoàng Đế Lưu Bị đây! Xin lỗi mày, tại nhà tao xa nhà văn hóa quá cho nên thằng con tao rất mất dạy, đánh người không ghê tay!”-Lưu Bị lịch sự.

Không muốn Lưu Bị khơi ra chuyện mình bị thằng nhỏ “hành hạ”, Lượng đánh trống lảng:

_”À, mấy bữa nay bệ hạ đi đâu vậy, tao tới mãi không gặp.”

Lưu Bị tròn mắt:

_”Ủa thì ra đó là mày ah? Tao cứ tưởng là mấy thằng bên ngành điện lực tới đòi tiền chớ, làm mấy ngày nay cứ phải trốn ra hàng net, mày biết không, nhà tao đâu giàu có gì mà suốt ngày tụi nó cứ lượn qua lượn lại xin tiền không biết bao nhiêu lần!”

Gia Cát gãi đầu:

_”Thôi, bàn chuyện chính đi, bi giờ cho hỏi cái nà: bệ hạ có muốn nhận tao chưa? Lẹ lẹ đi rồi phát lương sớm, tao hungry quá!”

Lưu Bị cười:

_”Từ từ bàn chuyện đó, bây giờ ta về nhà uống miếng nước, ăn miếng bánh đã!”

Hai người cất bước về nhà Lưu Bị, bỗng thấy có 1 người ngồi trước cửa đợi sẵn rồi.

_”A ha! Chào cu Lượng! Xa mày 1 năm mà tao cứ ngỡ là đã…12 tháng rồi đấy!”

Lượng sầm mặt:

_”Mày là Tư Mã Ý, thằng có kỹ thuật quay bài giỏi nhất lớp ngồi cạnh tao hồi học Bán công phải không?”

Tư Mã Ý cười gian:

_”Ủa, mày bị down mà sao nhớ dai thế?”

Lượng tức điên:

“Dù có bị down tao cũng không bao giờ quên cái lần mày hỏi được bài thằng Từ Thứ rồi không chỉ tao, làm lần ấy điểm tao bét nhất lớp, bị thầy Thủy Kính phê bình trước lớp!”

Tư Mã Ý thân mật vỗ vai Lượng:

_”Đời mà, tại lúc đó tao…không thích chỉ thôi!”

Lưu Bị sau một hồi quan sát hai người nói chuyện, ông hài lòng với Tư Mã Ý hơn, ông nói:

_”Ý mặt mày sáng sủa, rất có triển vọng làm Thừa…thãi, không, Thừa tướng!”

Lượng nghe thế liền gân cổ lên cãi:

_”Bệ hạ! Nó chỉ có sáng sủa, còn tao có cả…tối sủa nữa!”

Nhưng dù có tối sủa hay sáng sủa gì thì cũng phải làm bài thi, vì Lưu Bị chỉ đủ cơm nuôi 1 người. Cả Ý và Lượng đều hồi hộp căng thẳng khi nghe Lưu Bị đọc số báo danh để bước vào phòng thi. Rất may là 2 thằng ngồi cạnh nhau nên thằng này có thể quay bài thằng kia, rất…không may là cả 2 đều có chỉ số IQ xấp xỉ 20 nên dù đề có dễ đến cỡ nào thì cả hai cũng đều nộp…giấy trắng.

Sau một hồi lần tìm tư liệu, mở cả Internet lên để tìm đáp án cho bài giải. Lưu Bị phán:

_”Lượng đỗ, ban cho chức Thừa tướng kiêm Khí tượng thủy văn công công…còn Ý thì chim cút….”

Tư Mã Ý cay cú gào lên :

_”Tao có NGU kém gì nó đâu mà sao mày đuổi tao?”

Lưu Bị bình tĩnh đưa ly xirô lên nhấp một chút rồi bảo:

_”Hai thằng bây ngu như nhau nhưng mày chép bài nó nên mày trượt…”

Ý ngạc nhiên:

_”What??? Cả tao và nó đều không làm được sao mày bảo tao chép bài nó…?”

Lại bình tĩnh nhấp 1 ngụm xirô, Lưu Bị trả lời:

_”Câu hỏi 1+1 = ??? thằng Lượng trả lời là “Tao không biết””

Tư Mã Ý hỏi:

_”Thì sao???”

Lưu Bị đập bàn:

_”Còn mày trả lời là “Tao cũng thế” đó thằng NGU!”

Ý cứng họng đớ lưỡi, không biết chống đỡ ra sao. Lượng ôm bụng cười như điên, lâu lâu lại lè lưỡi ra lêu lêu. Ý khóc nấc lên đầy tức tưởi, sau đó xách va li đón chuyến xe bò sớm nhất đi Bắc Ngụy.(Về sau Ý là một trong những quân sư tài ba nhất của Tào Tháo(???)). Lưu Bị vỗ vai Gia Cát Lượng, nghiêm khắc nói:

_”Ngày mai đi làm, có mặt lúc 8 giờ, trễ là phạm tội khi quân, phải hít đất 10 cái, rõ chưa!(!!!)”.

Chia sẻ của bạn