Quyết giữ sự liêm khiết

Một nhân viên đến nhà giám đốc “đi cửa sau” cho chiếc ghế trưởng phòng nhưng khi ngỏ ý muốn biếu giám đốc chiếc ô tô nhập khẩu thì bị ông ta từ chối:

– Tôn chỉ cả đời của tôi là liêm khiết. Cậu hãy về đi!

Anh nhân viên cảm thấy bẽ bàng, nói:

– Tôi hiểu. Tôi thành thật xin lỗi ngài.

Suy nghĩ một lúc, anh ta nói tiếp:

– Để tỏ lòng thành, tôi sẽ bán cho ngài với giá 50$ vậy!

Sau một hồi trầm tư, ông giám đốc đáp:

– Trong trường hợp đó, thì tôi sẽ mua 2 chiếc!

Xem thêm:

Quyền lực của đồng tiền.

Trí thông minh của người mạnh khỏe.

[Ba Giai – Tú Xuất] – Gặp cô hàng mắm tôm chợ Đồng Xuân

Sau khi về nhà cúng giỗ bố xong, Ba Giai khăn áo chỉnh tề ra Hà Nội. Ba Giai vào trọ một nhà hàng cơm nọ. Trong lúc chuyện trò, bà chủ nhà hàng cho biết:
– Chẳng giấu gì ông, lẽ ra tôi còn bán hàng ở chợ Ðồng Xuân nữa, nhưng không thể nào chịu được mấy con ả cực kỳ đanh đá chu ngoa, mỗi đứa một phách, nhất là cô ả hàng mắm tôm.

Ba Giai ra vẻ anh hùng đáp:
– Có gì mà phải sợ, nó đã chu ngoa đanhđá, thì mình phải có cách trị nó, bà hiền quá chứ vào tay tôi thì…
Bà chủ quán nguýt một cái trả lời:
-Thôi, ông ơi, tôi cũng van ông thôi, du côn ở đây còn kiêng mặt bọn chúng, chứ người như ông, chúng nó coi ra gì.
– Bà nói thế, nếu tôi trị được chúng nó thì bà mất gì đây?
– Trị chúng nó à? Ông mà trị được thì tôi cho không ông hẳn một phòng để ở, & nuôi luôn cơm rượu mãn đời, không bao giờ lấy tiền.
– Bà nói chơi hay nói thật?
– Tôi nói thật đấy. Nếu không tin tôi thề có trời đất & quỷ thần chứng giám.
– Thôi, thế thì được, sáng mai, bà sẽ xem tôi sẽ vào cuộc ngay.
Ngày mai, vào lúc gần trưa, Ba Giai cởi trần, chỉ mặc một cái quần “vận”, không giây lưng, hay dải rút, rồi gài mấy đồng tiền kẽm bên lưng quần, ra đi.
Tới ngoài đường, Ba Giai nhặt một miếng lá chuối bên đường, phủi sạch đất, bụi, rồi tới chỗ cô hàng bán mắm tôm ở cửa nam.
– Cô bán cho hai đồng mắm tôm !
Cô hàng bảo:
– Lấy cái gì mà đựng?
Ba Giai chìa miếng lá chuối ra:
– Cô đổ vào đây, tôi đùm lại tạm vậy.
Cô hàng sơ ý, lại cũng rắn mặt, nên chẳng ngần ngại liền múc ngay mắm tôm đổ vào miếng lá chuối được đặt giữa lòng hai bàn tay ông khách. Xong, ông khách bảo:
– Phiền cô lấy hộ tiền, tôi dắt nơi cạp quần đây này.
Cô hàng tưởng ông khách quê mùa chất phác, không dè vừa đưa tay vào cạp quần lấy tiền, Ba Giai thót bụng lại, tức thì chiếc quần tụt xuống ngay. Ba Giai la ầm ĩ:
– Chết chửa, sao giữa thanh thiên bạch nhật, cô lại cởi quần tôi ra thế này, “của” tôi cũng như “của” người khác, có gì lạ đâu?
Cô hàng mắm xấu hổ đỏ mặt, vội kéo quần Ba Giai lên, vặn lại, Ba Giai lại thót bụng, quần lại tụt, & ông lại kêu lên:
– Cô làm gì thế này? Tôi đã bảo “của” tôi cũng như “của” người khác, chẳng có gì lạ mà !
Cứ như thế đến mấy lần, sau cô ta phải đổ mắm tôm trở lại, rồi chạy đi lấy nước rửa tay cho Ba Giai để ông tự vặn lấy quần lại, rồi cầm tiền ra đi.
Lúc ấy, các bạn hàng & người mua bán bu lại xem đông, làm cô hàng mắm càng ngượng ngùng, xấu hổ thêm. Sau đó, cô phải nghỉ luôn cả mấy ngày, & từ đó cũng bỏ bớt tính chua ngoa, đanh đá.
Trưa hôm ấy về, bà chủ hàng cơm nghe người thuật lại, liền thết Ba Giai một bữa thật say.

Xem thêm:

Truyện tiếu lâm hay nhất

-Truyện cười dân gian Việt Nam

 

 

Có đánh không ?!!!

Tướng hỏi:

– Có đánh không?

Các Bô lão đồng thanh:

– “Đánh!”

– Đánh! Nhất định phải đánh!!”

Đèn đuốc sáng rực, hết thảy nhãn thần đều lộ hung quang.
.

.

.

.

.

.

.

.
Tướng quân rút di động, bấm số,mặt lạnh như tiền, gằn từng tiếngmột nói: Anh ơi! Ghi em con 72!!! :v

 

Xem thêm :

– Truyện cười hài nhất

Truyện cười danh nhân khác

Nói thế nào

Trong một bữa tiệc có hai chàng thanh niên hợm hĩnh hỏi Vonte với giọng chế giễu:

– Thưa nhà văn, nói thế nào cho đúng: “Cho chúng tôi uống” hay là “Mang thức uống cho chúng tôi”!

– Đối với các bạn cả hai câu ấy đều không đúng – Nhà văn trả lời – Các bạn phải nói: “Dẫn chúng tôi ra vũng nước”!

Trí thông minh của người mạnh khoẻ

Albert Einstein nói về thuyết tương đối của mình, có một anh chàng hay nghi ngờ hỏi:

– Trí thông minh của người mạnh khỏe như tôi không thể chấp nhận những cái mà nó không nhìn thấy.

Einstein đứng yên lặng một lúc rồi trả lời:

– Được, điều đó có vẻ có lý lắm. Giờ ông đặt trí thông minh của ông lên bàn đây, và tôi có thể tin rằng ông có một bộ óc thông minh.

Thằng ngốc

Tại cuộc mít tinh trong khi đang phát biểu diễn giả nhận được một mảnh giấy từ khán giả ghi vỏn vẹn hai chữ: “Thằng ngốc”.
Diễn giả vẫn bình thản tiếp tục:
– Kính thưa quý vị, tôi vẫn thường nhận được nhiều lá thư trong đó khán giả quên ký tên mình. Nhưng hôm nay mọi chuyện hoàn toàn ngược lại, tôi vừa nhận được một lá thư từ các vị trong đó tác giả chỉ ký tên mà không ghi thêm nội dung gì.

 

có thể bạn quan tâm truyện tiếu lâm bậy nhất

Sợ gãy..

Đến giờ nghĩ trưa ở công sở. Trong lúc mọi người rủ nhau đi ăn uống thì một anh chàng cứ đi qua đi lại, dáng vẻ bồn chồn.Thấy vậy một người bạn liền đến gần hỏi han.
– Có chuyện gì vậy? – Người bạn hỏi.
– Hôm nay tớ cứ như bị ma ám vậy. Buổi sáng đánh răng tớ làm gãy bàn chải. Lát sau, tớ lại làm gãy dao cạo khi cạo râu. Lúc khóa cửa đi tớ đánh gãy chìa khóa. Tới văn phòng, tớ vừa sờ vào nắm đấm cửa thì nó rụng luôn ra
– Hay là cậu về nhà nghỉ đi !- Người bạn khuyên.
– Không cần. Tớ có mệt mỏi gì đâu. Vấn đề là ở chỗ tớ ” mắc” quá nhưng không biết có nên đi tiểu không vì….

Diễn xuất của ca sĩ

Diễn xuất của ca sĩ

Ở phần giải lao trong cuộc thi “Ngôi sao mới nổi”, hai giám khảo nói chuyện với nhau khá rôm rả về những thí sinh dự thi.
Vừa nhấp ngụm nước, người thứ nhất vội nói:

– Cô bé giọng khàn khàn hát cũng được, chỉ tội diễn xuất kém quá, ai lại cứ tới câu “… nơi đây ra đi bao nhiêu chàng trai”, lại cứ lấy tay chỉ luôn vào đùi mình mà gào lên…

Nghe đến đó, người kia liền nhận xét:

– Thế đã nhằm nhò gì, cô bé mặc váy ngắn mới tệ, gần kết thúc bài “Tan trường”, nó quay một vòng làm váy tung lên rồi chỉ tay vào ban giám khảo và hét lên: “Đáng đời anh chưa, đáng đời anh chưa?…”

Sophocle làm thơ

Có lần Xô-Fốc ( Sophocle ), nhà soạn kịch vĩ đại Hy Lạp xưa ( 496 – 406 trước công nguyên ) nói rằng để viết nên ba câu thơ ông phải mất 3 ngày lao động.

-Ba ngày cơ à! _ một nhà thơ hạng trung bình nghe thấy thế, ngạc nhiên hỏi_ cứ như tôi đây, cứ 3 ngày tôi có thể làm tối thiểu 100 câu thơ!

-Vâng, đúng thế _ Xô-Fốc trả lời_ nhưng anh bạn trẻ ạ, 100 câu thơ ấy chắc chỉ sống được ba ngày!